Một buổi chiều mùa hạ, bầu trời rất đẹp, Bill ra ngoài tản bộ.

Trên một thảm cỏ, Bill nhìn thấy một cậu bé khoảng 10 tuổi và một phụ nữ. Cậu bé đang dùng một chiếc cung thô ráp bắn về phía một chai thủy tinh được đặt trên mặt đất cách cậu 7, 8 mét. Thỉnh thoảng, cậu bé bắn viên đạn lệch 1 mét và lúc thì cao lúc thì thấp. Bill dừng lại đứng gần đấy tò mò quan sát vì anh chưa từng thấy cậu bé nào bắn dở thế này.

Người phụ nữ ấy ngồi trên cỏ, luôn tay nhặt từng viên đá trong đống đá, nhẹ nhàng đưa vào tay cậu bé, chị mỉm cười chứa chan âu yếm, có thể nhận ra chị là mẹ của cậu bé kia. 

Cậu bé bắn rất nghiêm túc, nín thở, ngắm rất lâu mới thả đạn ra. Nhưng Bill liếc mắt đã thấy chắc chắn lại trật nữa, quả nhiên lần nào cũng như dự đoán của Bill, song cậu bé vẫn không ngừng ngắm, không ngừng bắn, người mẹ cũng chuyển đá cho con rất nhịp nhàng.

Tình mẹ nhìn không thấy

Cuối cùng Bill không chịu đựng được nữa, anh bước tới, nói với mẹ cậu bé: “Để tôi dạy nó bắn như thế nào, được không?”.

Cậu bé dừng tay, song không xoay người lại, cậu vẫn quay về phía chiếc bình.

Mẹ cậu bé cười với Bill: “À, cảm ơn, không cần đâu”, chị dừng một lúc, nhìn con, chị nói khẽ: “nó không nhìn thấy”.

Bill ngơ ngác.

Mãi hồi lâu. Bill mới ấp úng nói: “Ơ…xin lỗi! Nhưng tại sao…?”.

“Những đứa trẻ khác đều chơi thế này”.

“Ơ.”, Bill nói, “Nhưng nó… sao có thể bắn trúng được”.

Tôi nói với nó, luôn sẽ có thể bắn trúng. Người mẹ bình tĩnh nói, “Quan trọng là nó có làm hay không”.

Bill im lặng.

Rất lâu sau, tốc độ bắn của cậu bé chậm dần lại, nó đã mệt. Mẹ nó chẳng nói gì, vẫn bình tĩnh chuyền đá cho con trai, mỉm cười, chỉ có điều nhịp chuyển cũng chậm đi. 

Lúc này Bill mới phát hiện, thực ra cậu bé bắn rất có quy luật. Nó bắn một viên, nhích tới bên một chút, bắn tiếp một viên thì nhích tới bên một chút, sau đó lại từ từ nhích về.

Nó chỉ biết đại thể phương hướng!

Gió nhẹ mơn man trên mặt, dế đã cất tiếng gáy trong bụi cỏ, bầu trời đã rải rác ánh sao. Tiếng “pặt păt” phát ra từ sợi dây cao su và tiếng “bịch bịch” do viên đá rơi xuống đất vẫn lặp đi lặp lại một cách đơn điệu. Đối với cậu bé này, đêm tối hay trời sáng chẳng có gì khác biệt.

Lại một lúc lâu sau, bóng tối đã hoàn toàn phủ kín, đã không nhìn rõ đường nét của chiếc bình nữa.

“Xem ra hôm nay cậu bé bắn không trúng rồi”. Bill nghĩ. Do dự một lúc, nói lời “tạm biệt” với họ, Bill xoay người bước đi.

Đi chưa được bao xa, sau lưng Bill vang lên âm thanh giòn tan của chiếc bình vỡ.

Tình mẹ nhìn không thấy

Suy nghĩ của cha mẹ

Muốn để cho một đứa con không toàn vẹn về sinh lý trưởng thành khỏe mạnh, cha mẹ cần phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Và làm cha mẹ của đứa trẻ tàn tật, điều quan trọng nhất là phải có một trái tim bình thường, phải kiên nhẫn và tin tưởng ở con. 

“Những đứa trẻ khác đều chơi thế này”. Người mẹ trong câu chuyện để cho đứa con trai mù lòa đôi mắt chơi trò chơi mà những đứa trẻ bình thường vẫn hay chơi, nhẫn nại chuyển đá cho con, không nản lòng trước thất bại liên tiếp của con, vững tin nhất định nó có thể thành công.

Cuối cùng đứa con đã có thể bắn trúng chiếc bình thủy tinh một cách thành công, gắn liền với trái tim bình thường, lòng nhẫn nại và niềm tin của người mẹ.

Nếu cuộc đời cho bạn một số phận gian truân trắc trở (như đứa con khiếm khuyết sinh lý được kể trong câu chuyện), xin chớ từ bỏ, bạn hoàn toàn không biết trong đó ẩn chứa năng lượng như thế nào. Bạn cũng không biết bánh xe số phận sẽ quay như thế nào. Vì vậy, hãy đối xử bình thường như người mẹ trong câu chuyện, dạy con những đạo lý nên hiểu và tin tưởng con chỉ cần làm thì sẽ có thể bắn trúng”.

Bạn có nghe thấy âm thanh vỡ giòn tan không? Ai nói kỳ tích không thể xảy ra.

Cùng bé yêu

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *