Khi mừng Giáng sinh, một người mẹ dẫn đứa con trai 5 tuổi đến đại lộ Broadway. Chị cho rằng cậu con trai nhỏ chắc chắn sẽ thích sự trang trí, cửa kính, bài hát giáng sinh, búp bê và ông già Noel ở đó.

Nhưng vừa tới đó, chẳng biết tại sao, cậu con trai nhỏ của chị đã bật khóc thút thít, bàn tay nhỏ nhắn túm chặt lấy chiếc áo khoác của chị.

“Thật mất hứng, con có gì ấm ức nào, ông già Noel không chào đón những đứa bé khóc nhè đâu đấy”. Chị trách.

“Ồ! Có lẽ dây giày của con trai buộc không chặt”. Trong hành lang, chị đến gần con trai của mình, ngồi xổm xuống cột lại dây giày cho con. Lúc này, chị vô tình liếc nhìn lên. Đây là lần đầu tiên, chị nhìn thấy thế giới chung quanh từ đôi mắt của một đứa bé 5 tuổi!

Không có đồ chơi, không có lắc tay, không có quà, không có triển lãm trang trí đẹp đẽ, chỉ là một rừng hỗn loạn, không thấy được nóc hành lang… chỉ có đùi, có mông của người ta, những bàn chân mạnh mẽ và những vật thể to lớn khác đang xô đẩy chen lấn nhau, xem chừng rất đáng sợ.

Chị lập tức dắt con về nhà và thể không bao giờ áp đặt con việc mà chị cho là thú vị nữa.

Thế giới trong mắt con

Suy nghĩ của cha mẹ

Là một người mẹ, nếu không trải qua cảm giác của con sẽ không thể hiểu được con. Vì thế, làm cha mẹ, có thể đặt tâm trạng của mình xuống cùng mức vạch với con, nhìn thế giới hiện thực bằng ánh mắt của con thì có lẽ bạn sẽ hiểu ra nhiều việc mà bạn vốn lấy làm khó hiểu ở con cái.

Khi làm con, chúng ta thường trách cha mẹ không hiểu mình và thường đau khổ vì chuyện này. Song, sau khi làm cha mẹ, chúng ta lại đem quan điểm của mình áp đặt vào con cái và bào chữa hùng hồn rằng con cái không hiểu chuyện, minh phải có trách nhiệm với chúng. Và, chúng ta lại suy nghĩ giống như cha mẹ của mình ngày xưa, trách con: mẹ đều muốn tốt cho con, sau này lớn lên con sẽ hiểu.

“Một vòng tròn tư duy kỳ lạ” đáng suy ngẫm.

Cùng bé yêu

shopee Tiki

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *