Một thương gia giàu trẻ tuổi mắc bệnh hiểm nghèo. Trước lúc lâm chung, thấy trên quảng trường thành phố bên ngoài cửa sổ có một đám trẻ đang bắt chuồn chuồn, anh bèn nói với bốn cậu con trai chưa trưởng thành của mình: “Các con đến đó bắt về cho cha mấy con chuồn chuồn đi, có lẽ nhiều năm rồi cha không nhìn thấy chuồn chuồn”.

Chẳng bao lâu, cậu con trai lớn đem về một con chuồn chuồn. Thương gia hỏi: “Sao con bắt được một con nhanh thế?”, cậu con trai nói, cậu đã lấy chiếc chong chóng mà cha tặng để đổi lấy.

Thương gia gật gật đầu.

Một đỗi, cậu con trai thứ hai cũng trở về, cậu mang về hai con. Thương gia hỏi: “Nhanh thế mà con đã bắt được hai con?”. Cậu con trai thứ hai đáp: “Con lấy chiếc chong chóng mà cha tặng con đem cho một người bạn thuê, cậu ấy cho con 3 đô la, hai con chuồn chuồn này là do con dùng hai đô la thuê từ một người bạn khác. Cha, cha nhìn xem đây là 1 dô còn thừa lại này”.

Thương gia mỉm cười gật gật đầu.

Một lúc sau, cậu con trai thứ ba cũng trở về, cậu mang về mười con chuồn chuồn. Thương gia hỏi: “Sao con bắt được nhiều chuồn chuồn thế này?”. Cậu con trai thứ ba nói: “Con lấy chiếc chong chóng mà cha tặng con giơ cao ở quảng trường, hỏi ai muốn chơi thì chỉ cần nộp một con chuồn chuồn là được. Cha, nếu không sơ cha sốt ruột, ít nhất con dâu có thể thu được 18 con cơ đấy”.

Thương gia vo đầu cậu con trai thứ ba.

Người về cuối cùng là cậu con trai út. Người cậu đầy mồ hôi, hai tay trống trơn, quần áo dính đầy bụi bẩn. Thương gia hỏi: “Con trai, con làm sao thế?”. Cậu con trai út nói: “Con bắt cả buổi cũng chẳng bắt được con nào nên ngồi trên đất chơi chong chóng, nếu không phải các anh đều về nhà hết, biết đâu chiếc chong chóng của con đã có thể đụng trúng một con chuồn chuồn rồi cũng nên”.

Thương gia cười đến tuôn tràn nước mắt, anh sờ khuôn mặt đầy mồ hôi của con trai út, ôm cậu vào lòng.

Hôm sau, thương gia qua đời, các con của anh phát hiện một mảnh giấy trên đầu giường, tờ giấy viết: “Các con, sự thật là cha không cần chuồn chuồn, thứ cha cần là niềm vui bắt chuồn chuồn của các con!”.

Lời trăn trối là một thương gia giàu

Suy nghĩ của cha mẹ

Thương gia phát hiện niềm vui trong mắt của các con, niềm vui của các con đã lan sang người anh ta.

Theo sự tiến bộ của xã hội, áp lực môi trường sống ca một người cũng ngày càng lớn, niềm vui của con cái cung ngày bị tước đoạt di mát, các bậc phụ huynh cần giống như vị thương gia này, hãy để con cái tìm kiếm niềm vui của mình, tạo cho chúng một tuổi thơ vui vẻ đầy màu hồng.

Cùng bé yêu

shopee Tiki

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *