Là bố mẹ, ai cũng đặt nhiều kỳ vọng vào các con, hy vọng chúng sẽ thành công, tự lập, có được chỗ đứng trong xã hội. Nhưng giữa dòng đời đầy biến động này, làm thế nào để các con có thể vững tin bước vào đời?

Nếu bạn cũng đang có suy nghĩ như vậy, bạn hãy tham khảo “ba món ăn dạy con” dưới đây:

Học ăn cơm

Từ lúc bé thơ, chúng ta thường nghe ông bà, cha mẹ dạy “ăn trông nồi ngồi trông hướng”, hoặc “học ăn, học nói, học gói, học mở”.

Có thể bạn thắc mắc: “Ăn” mà cũng phải học sao?

Đúng vậy, chỉ cần thông qua tiểu tiết nhỏ bé thậm chí là không đáng kể trong sinh hoạt hằng ngày như ăn cơm, chúng ta có thể nhận biết được thói quen, tính cách và sự dạy dỗ của những đứa trẻ, một con người.

Một đứa trẻ có được giáo dục tốt không, chỉ cần qua một bữa cơm là có thể phán đoán; một người bạn có trở thành một  tri kỷ hay không, chỉ cần qua vài bữa cơm là có thể hiểu rõ; cặp vợ chồng có hạnh phúc hay không, chỉ cần nhìn vào gian bếp là có thể đoán được tới bảy, tám phần.

Vì vậy, ăn cơm dù chỉ là chuyện nhỏ, nhưng trong đó bao gồm cả sự giáo dưỡng, cũng là việc mà chúng ta cần học.

Con trẻ bị mắng là “không có giáo dục” đa phần do cách thể hiện ở trên bàn ăn.

Có câu chuyện về hai đứa trẻ rất ngây thơ và hồn nhiên. Trên bàn ăn cũng vậy, hai em hồn nhiên lựa chọn những món mà mình yêu thích. Cứ mỗi lần người phục vụ mang ra món mới, hai em lại tìm cách chiếm lấy cái bàn ăn: Với những món rau và những món lạnh, các em chẳng ngại ngần xoay bàn đi chỗ khác; khi thấy đĩa thịt bò nóng sốt, hai em lại xoay bàn để đĩa thịt bò về chỗ mình; nhìn thấy món dạ dày xào ngồng tỏi, hai em cùng vươn tay ra như muốn ôm lấy cả bàn, rồi lại dùng đũa đảo lên đảo xuống để nhặt hết phần dạ dày còn bớt lại ngồng tỏi.

Đây là cái vô tư của những đứa trẻ, nhưng cũng là thiếu sót của cha mẹ trong cách giáo dục con cái. Trong mắt người lớn thì đó không là chuyện nhỏ nữa, mà là khiếm khuyết về văn hoá và ý thức của một con người.

Đôi khi, chúng ta sẽ nhận ra rằng mình chỉ đáp ứng đủ “dinh dưỡng” mà quên “giáo dưỡng” cũng là bài học đầu đời cho con. Lễ nghi trên bàn ăn chỉ là khía cạnh nhỏ, nhưng đó chính là bước đầu tiên để giáo dục trẻ thành người.

Học ăn, học nói, học gói, học mở

Học ăn, học nói, học gói, học mở

Chúng ta có đang dạy trẻ trở thành “những đứa trẻ vong ơn trên bàn ăn”?

Trong bữa cơm trong gia đình, món đầu tiên bạn gắp là cho ai? Và theo bạn, câu trả lời này có quan trọng không, có ảnh hưởng tới tính cách trẻ không?

Tôi xin kể lại câu chuyện nhỏ về tầm quan trọng của giáo dục trên bàn ăn. Con gái tôi rất thích ăn phần thịt ở bụng cá bởi nó mềm lại không có xương. Mỗi lần có món cá, tôi đều gắp miếng thịt đó cho con.
Tuy nhiên, trong một lần bà ngoại cháu bị đau răng, và bữa cơm tôi đã gắp miếng thịt cá đó cho bà. Lúc ấy con gái tôi đã tỏ ra khó chịu, khuôn mặt hầm hầm giận dữ vì tôi lấy phần thức ăn lẽ ra thuộc về nó cho người khác. Dù tôi có gắp cho con bao nhiêu đồ ăn ngon cũng không bằng một lần làm con phật lòng.

Có lẽ rất nhiều gia đình cũng giống như tôi, dành quyền ưu tiên cho con: Mâm cơm vừa chuẩn bị xong, đồ ăn ngon nhất sẽ lấy cho con ăn trước, phần thịt cá ngon nhất cũng để dành cho các con mà không ai được ăn… Đó là cách chúng ta biểu hiện tình yêu thương trẻ, mong trẻ khỏe mạnh và cảm nhận được tình yêu và những gì chúng ta đã dành cho chúng.

Tuy nhiên, cách thể hiện tình yêu như vậy có thực sự đúng? Con bạn có thực sự cảm kích những gì mà các bạn dành cho chúng? Thông thường là không, bởi trong suy nghĩ của các con đó là “điều đương nhiên”. Cách giáo dục đó sẽ làm chúng không hề biết cảm ơn và từ đó việc hiếu kính bố mẹ trở nên xa vời.

Học chịu khổ

Rất nhiều sinh viên khi bước vào đại học với tâm trạng hồi hộp và lo lắng, bởi mọi sinh hoạt hằng ngày đều bị đảo lộn, phải sống xa gia đình, phải tự làm những việc mà trước đây chẳng bao giờ động tay hay để ý đến.

Nếu đến thăm ký túc xá đại học vào những ngày mưa, đôi khi bạn sẽ thấy sợ và… buồn nôn. Trên các dây phơi ở ban công hay chạy dọc theo hành lang là những cái chăn và vỏ gối đen, lại dinh dính dầu mỡ, thoang thoảng mùi hôi lan toả xung quanh… Ngay cả các khu ký túc nữ cũng có hiện tượng như vậy. Đây phải là một hệ quả của câu nói: “Chỉ cần con chăm chỉ học hành, không cần lo những việc bên ngoài?”

Đôi khi, chúng ta tự để mình vướng vào những sai lầm và rắc rối của tình yêu thương: Vì quá yêu các con nên không nỡ để con làm việc nhà, cũng vì quá yêu các con mà không muốn để con phải chịu dù chỉ một chút khổ. Để rồi cuối cùng, chúng ta đã đào tạo ra “những đứa trẻ 30 tuổi” sống dựa dẫm vào bố mẹ.

Nhưng có một thực tế là, nếu bố mẹ không để con chịu khổ, thì thế giới tương lai sẽ làm chúng khổ hơn.

Nếu bố mẹ không để con chịu khổ và tự lập, thì thế giới tương lai sẽ làm chúng sẽ khổ hơn

Nếu bố mẹ không để con chịu khổ và tự lập, thì thế giới tương lai sẽ làm chúng sẽ khổ hơn

Học chịu thiệt

Mọi người thường nói “chịu thiệt là phúc”. Chịu thiệt không phải là nhu nhược, Vì đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.

“Chịu thiệt” mà chúng ta muốn con cái học, kỳ thực, chính là bao dung đối với sai lầm của những người khác, là biết buông bỏ lợi ích trước mắt để sống cởi mở và rộng lượng hơn.

Có đôi khi, việc nhỏ không nhẫn nhịn sẽ làm hỏng việc lớn; không chịu được cái thiệt nhỏ sẽ phải chịu cái thiệt lớn hơn.

Chịu thiệt chính là bao dung đối với sai lầm của những người khác…

Chịu thiệt chính là bao dung đối với sai lầm của những người khác…

Con chị bạn tôi năm nay học lớp 10. Vì cậu khá cao và thị lực cũng tương đối tốt nên cô giáo chủ nhiệm sắp xếp cho cậu bé ngồi cuối lớp. Chị bạn tôi đã không chấp nhận điều đó nên đã tới trường gặp cô giáo chủ nhiệm để đưa ra ý kiến về việc này. Chị cho rằng con mình ngồi bàn cuối sẽ không nhìn thấy bảng được, cũng không nghe được lời thầy cô giảng, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới thành tích học tập của con. Những lời nói của chị ít nhiều cũng ảnh hưởng tới cậu bé, khiến cậu cho rằng cô giáo đã đối xử bất công với mình.

Cuối cùng, vì chị tỏ ra gay gắt, bất đắc dĩ cô giáo chủ nhiệm phải chuyển cậu lên bàn trên. Tuy nhiên, thành tích của cậu bé trong học kỳ đó lại kém hơn trước rất nhiều.

Tranh giành để các con được ngồi lên bàn đầu, không phải “chịu thiệt nhỏ”, nhưng đã vô tình để lại ấn tượng xấu trong lòng giáo viên chủ nhiệm, cũng ảnh hưởng tới tâm lý của trẻ. Vậy, tranh giành như vậy có đáng không?

Tóm lại, qua các bài học trên bàn ăn, bố mẹ không những cho trẻ một cơ thể khỏe mạnh, mà qua đó còn rèn luyện tính cách và ý thức cho các con.

Để trẻ chịu khổ một cách thích hợp, để con có thể tự gánh chịu phần vất vả thuộc về chỉnh mình không những giúp con bồi dưỡng khả năng độc lập, mà còn dạy con biết cảm thông với nỗi vất vả của bố mẹ.

Để trẻ học cách chịu thiệt không những có thể mở rộng tấm lòng của con, mà đôi khi còn giúp trẻ bồi đắp thêm ý chí và nghị lực sau này.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *