Một nhà nhà vua hiếm khi được một lần dạo chơi trên biển, khi thuyền xuất hành, chẳng may gặp phải mưa to gió lớn. Một anh lính lần đầu đi thuyền nên sợ hãi đến mức vừa khóc vừa la hét. Anh ta luôn miệng gào khóc hầu như những người trên thuyền đều không chịu đựng được nữa, còn nhà vua thì cũng muốn hạ lệnh nhốt anh ta lại.

Lúc này, một viên quan bên cạnh vua nói: “Đừng quan tâm đến hắn, để thần xử lý, thần nghĩ thần có thể làm cho hắn im lặng”.

Viên quan lập tức ra lệnh cho thủy thủ trói anh lính kia lại, thả xuống biển. Anh chàng đáng thương kia vừa bị thả xuống biển càng khua tay múa chân và gào thét dữ dội; mấy giây sau, viên quan mới sai người kéo anh ta lên thuyền.

Sau khi trở lại thuyền, thật kỳ lạ, anh lính lúc nãy còn gào thét như người bệnh tâm thần, giờ ngồi im thin thít ở góc thuyền, không một tiếng động.

Nhà vua lấy làm lạ hỏi viên quan tại sao như thế. Viên quan trả lời: “Trước khi tình hình chuyển biến càng xấu hơn, mọi người rất khó hiểu được bản thân mình may mắn đến dường nào”.

Đạo chơi trên biển

Suy nghĩ của cha mẹ

Khi nghĩ đến tình hình chưa phải là tồi tệ nhất, phải chăng chúng ta sẽ càng trân trọng những gì đang có trước mắt? Không đến nỗi chăm chăm nhìn vào vật đã mất? So với những người tình trạng còn thê thảm hơn chúng ta, chúng ta vẫn được xem là may mắn. 

Có một vị triết nhân nói: “Đừng than thở mình thiếu gì, người có thể thưởng thức thứ có trong tay mình mới là người thông minh”. 

Nhất định phải làm cho con cái nhận thức được, trong 6 tỉ người trên thế giới, mình có thể sinh ra trong một gia đình có ăn có mặc, được học hành là may mắn. Nếu con cái biết trân trọng những gì mình có và có thể lấy chúng làm nền tảng, vậy thì, dù con cái của bạn có thông minh hơn người hay không, thực tế bạn đã có một đứa con thông minh rồi đấy.

Cùng bé yêu

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *