Có thể rất nhiều bậc bố mẹ cảm thấy hoang mang, khó hiểu khi nghe được những điều này, thế nhưng theo rất nhiều nghiên cứu và những cuộc khảo sát về tâm sinh lý học đường ở độ tuổi từ 6 đến 15, cho thấy rằng đa số những đứa trẻ ngoan ngoãn tới mức làm bất kỳ điều gì bố mẹ muốn, trở thành những mẫu người mà bố mẹ mong muốn thường có xu hướng nghe theo ý kiến của những người khác mà không có quan điểm hay lập trường cá nhân.

Trong cuốn sách “4 món quà tặng con” tác giả Barbara Coloroso đã viết rằng, bà thường nghe bố mẹ các thanh niên than phiền: “Bà nhìn các con tôi xem, trước đây nó không như vậy, nó luôn là những đứa trẻ ngoan, biết cư xử đúng mực, lễ phép, ăn mặc chỉnh tề. Bây giờ thì thật tệ” và bà Barbara trả lời rằng: “Thằng bé chưa hề thay đổi, từ khi còn nhỏ, nó đã mặc những gì bà bảo nó mặc, cư xử theo ý bà, nói những gì bà bảo nó nói. Nó luôn nghe theo những gì người khác bảo nó làm. Bây giờ vẫn như vậy, chỉ có điều bây giờ nó nghe lời các bạn nó chứ không phải bố mẹ.

Người lớn chúng ta thường cho rằng có được những đứa trẻ ngoan là điều tuyệt vời nhất trên đời, bởi vì chúng chẳng bao giờ gây ra những vấn đề trầm trọng, chẳng phá phách, cãi lời, chẳng phản bác hay bướng bỉnh. Thế nhưng cơ chế mệnh lệnh, vâng lời này rất có thể gây ra 2 chiều hướng tiêu cực trong sự hình thành nhân cách và tâm lý của một đứa trẻ “ngoan”

Thứ nhất: Chúng luôn đeo chiếc mặt nạ, che dấu đi cảm xúc thật của mình để làm hài lòng bố mẹ.

Nhưng thực chất bên trong là những diễn biến tâm lý cực kỳ phức tạp, những bất mãn luôn được kìm nén, những suy nghĩ mà chúng không bao giờ bộc lộ ra hoặc không dám bộc lộ, từ đó sinh ra triệu chứng nổi cáu bất chợt, hoặc xuất hiện cảm xúc cay đắng không nguôi vì “hư” là một hành vi chúng “không được phép thể hiện”. Rất nhiều chuyên gia cho rằng các diễn biến tâm lý ngầm này vô cùng nguy hiểm vì nó có thể gây ra triệu chứng thần kinh và những hành vi lệch chuẩn ở các mà cha mẹ không thể biết. Cuối cùng chúng không thể tự kiểm soát được bản thân và đánh mất chính mình.

Thứ hai: Chúng không có quan điểm hay lập trường cá nhân, và chỉ biết làm theo những gì được bảo

Vì ngay từ lúc bé chúng đã được dạy cách vâng lời và làm theo, không được phản bác, không có quyền thay đổi. Chúng không được hình thành những tư duy phản biện, cũng không có các thói quen tranh luận để giải quyết vấn đề, càng không có khái niệm với việc tự chịu trách nhiệm về những hành vi mà chúng gây ra. Kết quả là chúng không mấy khi có tiếng nói trước đám đông, lập trường và quan điểm cá nhân không được vững vàng, dễ bị lôi kéo và dụ dỗ, dễ bị ảnh hưởng bởi các thói hư tật xấu, dễ đánh mất bản thân chính mình.

Và rõ ràng cả hai kết quả trên đều không phải điều mà bất cứ bậc phụ huynh nào mong muốn. Hầu hết chúng ta, trong sâu thẳm, đều mong muốn các con biết độc lập suy nghĩ, tự chủ trong các mối quan hệ xã hội, bạn bè, quyết đoán hoặc dũng cảm trước những thử thách khó khăn.

Vì vậy đừng kỳ vọng các con luôn luôn vâng lời, mà hãy mong rằng các con luôn thành thật với mọi cảm xúc, đừng bắt con trở thành người mà bố mẹ mong muốn, hãy để con làm những gì mà trẻ có thể làm tốt nhất. Đừng áp đặt bằng những mệnh lệnh, hãy chỉ dạy bằng lý lẽ và sự kiên nhẫn..

Thay vì cấm đoán thì hãy định hướng, đưa ra lời khuyên, hãy để cho trẻ tự quyết rồi dạy chúng biết chịu trách nhiệm với các quyết định của mình. Bạn không cần phải lấy tình yêu thương để làm các công cụ kiểm soát khiến trẻ trở nên ngoan ngoãn, mà hãy là điểm tựa để các con tự tin thể hiện bản thân mình và hoàn thiện nhân cách theo hướng tích cực nhất.

“Các con không phải là thú cưng để thuần dưỡng, cũng không phải một chiếc máy tính được lập trình, để cho ra những phản ứng được định sẵn, dựa trên đầu vào nhất định”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *