Mỗi tối khi ăn cơm, Sam luôn phải đoán đúng loại thức ăn, đứng trước cửa nhà mình, ngửi mùi thịt bay ra từ trên bàn ăn nhà hàng xóm, sau đó khịt khịt mũi, hít hương thơm ấy vào bụng. Lâu dần, thậm chí Sam còn có thể phân biệt được nhà hàng xóm ăn thịt gì. Sam không hiểu tại sao trên bàn ăn của nhà hàng xóm luôn có cá có thịt, còn nhà mình mười bữa nửa tháng mới ăn được một bữa có thịt.

Sam thường quen đứng cạnh cửa mút ngón tay nhìn cả nhà hàng xóm ăn thịt ăn cá, nước bọt chảy qua kẽ tay. Hàng xóm thường sẽ gắp một miếng thịt để vào lòng bàn tay của cậu, sau đó bảo: “Về đi, về kêu mẹ cháu cũng mua chút thịt về ăn”. Thỉnh thoảng mấy đứa em của Sam cũng tới khiến hàng xóm thấy rất phiền lòng.

Một hôm, cuối cùng Sam hỏi mẹ: “Tại sao trên bàn ăn của hàng xóm luôn có cá có thịt hở mẹ?”, cậu muốn biết câu đố này. Mẹ không trả lời. Một ngày chủ nhật, mẹ hỏi: “Tối nay con có muốn ăn thịt không? Sam nói: “Đương nhiên muốn, nằm mơ con cũng muốn”. Mẹ nói: “Được rồi, con đi theo mẹ”.

Mẹ dẫn Sam đến một công trường xây dựng, bà yêu cầu đốc công cho bà một khoảnh đất, đốc công và má đường màu xám trên khối đất và nói với mẹ, đào xong chỗ đất trong vạch vẽ sẽ trả tiền công là 10 đô. Mẹ nói với Sam: “Đào đi, đào xong, tối nay sẽ có thịt ăn”

Sam chỉ đào được một lúc thì mỏi tay và phồng tay mẹ ví von: “Đã được 1 đô rồi. Đào đi, tiếp tục đào sẽ được 1 đô nữa”. Sam cầm cự được một lúc, cuối cùng cậu đào không nối. Sam nói: “Mẹ ơi, công việc này vất vả quá, con không chịu được”. Mẹ bảo: “Nghỉ một lúc đi, con nghỉ một lúc rồi đào tiếp”. Sam nghỉ một lúc rồi đào một lúc như thế còn mẹ thì cứ đào liên tục. Sam còn nhớ đó là đầu thu, thời tiết vẫn rất còn rất nóng, quần áo của mẹ ướt rồi lại khô, khô rồi ướt, trên quần áo của mẹ có thể nhìn thấy muối còn bám lại. Cực nhọc thế này, thậm chí Sam không muốn tối nay ăn thịt nữa. Cậu thử bộc bạch, mẹ bảo: “Con trai, không cực khổ làm sao biết được vị ngọt cuộc đời?”.

Suốt một ngày trời, cuối cùng hai mẹ con đã đào xong chỗ đất. Mẹ lãnh 10 đô từ đốc công. Lúc này, ngay cả sức để đi Sam cũng không đi nổi.

Buổi tối, trên bàn ăn bày nhiều thịt cá thơm phức, các em ăn rất ngon. Mẹ nói với Sam: “Con trai, mẹ nghĩ con đã biết đáp án trên bàn ăn của hàng xóm rồi đây”. Mẹ nói tiếp: “Đó gọi là chịu cực, con ạ, con biết không Sam giật thót mình, các em vẫn đang ăn rất ngon miệng trước nhiều thịt cá, cậu bật khóc.

Năm đó Sam 11 tuổi, cậu khắc cốt ghi tâm đáp án trên bàn ăn của hàng xóm cùng hai chữ “chịu cực” của mẹ.

Bí mật trên bàn ăn của hàng xóm

Suy nghĩ của cha mẹ

Muốn có cá có thịt ăn trước hết phải chịu cực. Mẹ cho con đích thân trải nghiệm cái “cực nhọc” để dạy con rằng “ngọt ngào” đến không dễ dàng, “ngọt ngào” đến từ “cực nhọc”. Đồng thời, cũng nói cho con biết, không ai có thể thành công một cách dễ dàng, cũng không ai có thể dễ dàng ăn được cái “ngọt ngào”. Muốn ăn được cái “ngọt ngào”, chỉ có bước vào thực tế, lao động cực nhọc dựa vào chính mình. Giáo dục con như vậy có thể tránh cho chúng thích ăn cái “ngọt ngào” bằng việc đi theo con đường bất chính”.

Cách giáo dục này khiến người ta khắc cốt ghi tâm, đây là một lần giáo dục thành công.

Cùng bé yêu

Related Posts

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *