BẠN CÓ ĐÚNG LÀ ĐANG YÊU CON?
(Đọc xong mới thấy mình chưa phải là cha mẹ tốt)
———————-
Tâm sự của một người mẹ:

“Nếu bị người chồng đánh. Đánh một lần, hai lần, ba lần, bạn lu loa lên, nhất định sẽ được lời khuyên: “ly dị đi”. Nếu bạn đánh con bạn, đánh một lần, hai lần, đánh nhiều lần thì cũng chẳng ai bảo nó bỏ mẹ đi.

Ở cơ quan tranh cãi với các đồng nghiệp, bạn ức sôi máu muốn đấm cho họ vài phát mà tay chỉ nắm chặt không dám đấm. Mang cục tức về nuốt vào trong.

Về nhà con lèo nhèo đòi này cái nọ cái kia, là bạn điên máu cho con cái tát không trượt phát nào. Vì con không to như ông chồng. Vì con sẽ không “gây khó dễ” được cho ta như đồng nghiệp.

Bạn có phải là cha mẹ tốt?

Trẻ con thì thật phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn tất cả là do chúng. Ta chọn sinh ra các con chứ chúng đâu chọn nhảy vào cuộc đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho các con bao nhiêu phần trăm thời gian của chúng ta, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi về, bố làm xong việc này sẽ chơi với các con.

Vì ta có thế giới với các công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân có thể đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời này là cha mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chúng chỉ vì con muốn được nhìn ngắm bầu trời.

– Lý do ta đánh các con? Vì điên quá. Vậy sao khi nổi điên với bà bán cá cân điêu ta không đánh bà ấy?

– Vì đánh đau con mới nhớ. Đánh vậy thì chuyện học hành chắc cần máy tra tấn thì thành thiên tài?

– Vì không thể kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với những người khác, trừ con mình.

– Vì con còn bé phải đánh chúng mới nên người – phải sửa lại là bé nó không có cái miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên bố mẹ “tranh thủ” mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại.

Con – yêu thương vô cùng nhưng cũng lại tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được chính mình mà vẫn bị đánh – dù người lớn có “hư” cũng ít khi bị đánh đòn, còn con thì khi bố mẹ đánh lại là được xem là “yêu cho roi cho vọt”, là chân lý, là đúng đắn.

Bạn có phải là cha mẹ tốt?

Dưới một tuổi các con là thiên thần. Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong gia đình(suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc những thứ không phải đồ ăn cho vào trong miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo suốt ngày….). Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều điều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên các con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cả ngày.

Ngày có 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 giờ bên bố mẹ, lại là các giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là những cái cáu gắt, đánh mắng.

– st.

shopee Tiki

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *